Mark Le Official Website

My life can vary but my style remains constant ! 

Fictions

LIFE IS NOT SIMPLE - CHAP 1

Posted on May 23, 2012 at 2:10 AM


CHAPTER 1 - HOPE


An là một đứa con trai khá nhát gáinên mười mấy tuổi đầu rồi mà vẫn chưa được con ma nào nó thèm đoái hoài tới.Cũng biết thế nên cậu cố gắng phấn đấu ‘tiến bộ’ qua từng ngày, lặn lội đườngxá xa xôi đi học tập kinh nghiệm ‘cưa cây tán gỗ’ của các bậc tiền bối bề trên chỉvới mục đích duy nhất: tìm được ai đó để yêu, chứ cứ forever alone cả tuổithanh xuân thế này thì thật phí hoài cuộc đời quá mà. Thật ra cậu cũng để ý nhiềubé rồi, nhưng duy chỉ có một kỷ niệm đặc biệt duy nhất mà An vẫn không thể quênđược cho đến tận bây giờ.

Hồi đó là lớp 11, An theo học một lớpở trung tâm Tiếng Anh để nâng cao trình độ ngoại ngữ, có gì sau này cơ hội vượtbiên thêm phần rộng mở. Đôi lúc hoang tưởng, An còn hay có suy nghĩ ngu học rằngchắc tại Việt Nam mình không có duyên thôi, chứ ra nước ngoài có khi lại kiếmđược vài em Tây xinh tươi như hoa thì sao. Buổi đầu tiên đi học, cậu đã cố tìnhchọn cho mình một vị trí ở góc để vừa tránh sự chú ý, lại có tầm nhìn bao quátcả lớp. Vậy mà một lúc sau, từ trên trời rơi đâu ra ngay một em ‘gái’ rất chilà ‘cá xấu’, dáng đi thì như con trai chiếm luôn một suất bên cạnh. Hãi quá, Anthu lu ngay vào trong góc, hi vọng tránh được bạn kia càng xa càng tốt. Mấyphút sau định thần lại, cậu mới nhận ra một điều rằng không phải ai trong lớpcũng như vậy. Tuy trình độ ‘cưa gọt’ khá yếu đuối nhưng khả năng tăm tia của Anlại cực kỳ nhanh nhạy, cậu đã phát hiện ngay một điểm sáng tỏa ánh hào quang rựcrỡ phía bên kia góc lớp.

Đó là một cô bé cực kỳ xinh xắn,đáng yêu, với mái tóc dài mượt óng ả cùng đôi mắt đầy quyến rũ không thể nào diễntả bằng lời. Có thể nói, ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã không thể rời mắt khỏicô bé trong vòng 1 phút tiếp theo. Dễ thương quá ! An thầm nghĩ. Cô bé trôngcũng trẻ, theo ước đoán của An thì chắc hẳn chỉ bằng hoặc kém tuổi cậu. Quáchăm chú ngắm nhìn cô bé mà An quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ cho đến khi ôngthầy Tây bước vào lớp cậu mới giật mình tỉnh dậy sau giấc mộng ngàn thu tưởngnhư vĩnh cửu. Đến lúc này, cậu nhận ra từ nãy đến giờ cô bé đang nói chuyện cườiđùa khá vui vẻ với một đứa con trai ngồi bên cạnh. Đứa này người gầy tóp tépnhư chết đói năm 45, mặt mũi thì hom hem như thằng nghiện trốn trại. Thấy hai đứanói chuyện rất thân mật, trong An có cái gì đó hơi khó chịu, có thể là cảm giácgato hay là gì gì cậu cũng không biết nữa. Mà nghĩ lại thì cậu cũng đã quen biếtcô bé đâu mà đòi ghen với chả tỵ, An chỉ hi vọng là hai đứa không có dây mơ rễmá với nhau thôi.

Mở đầu lớp học là màn tự giới thiệubản thân của các học viên, An khá nóng lòng chờ đợi xem bé kia giới thiệu nhưthế nào. Thứ tự giới thiệu cứ lần lượt theo vòng tròn nên ngay trước cô bé là đếnlượt đứa con trai kia. Đến khi nó cất giọng và bắt đầu vài cử chỉ động tác uốnéo, An mới ngớ người ra, trong lòng giờ đây lại có chút gì đó ‘thanh thản’ hơn,đơn giản bởi một lẽ đứa đó tên Nam nhưng độ ‘nam’ tính của nó thì cần được xemxét lại. Thôi, thế là cũng bớt được một của nợ, giờ mới là tiết mục đáng mong chờnhất trong ngày - màn giới thiệu của cô bé. Cô bé nói Tiếng Anh cực kỳ trôi chảy,giọng nói vô cùng nhẹ nhàng và đáng yêu không kém gương mặt thiên thần kia. Ốza oa, hóa ra đúng như An dự đoán, cô bé kém cậu 1 tuổi (có gì là khỏi phải láimáy bay rồi), tên là Yến, thích đọc truyện tranh, thích xem phim bla bla … nóichung toàn cái kiểu sở thích chung chung teen nào cũng có nên cậu cũng quênbéng nó là gì rồi. Thật đúng một trời một vực với cái thằng ngồi cạnh, phải chimình được thế chỗ đấy có phải hợp lý hơn biết mấy, An lại bắt đầu mơ mộng vẩnvơ.

Còn đang trong dòng suy nghĩ thì bụpmột phát đã đến cậu giới thiệu. Lắp ba lắp bắp, An lúng túng bắn ra vài câu balăng nhăng, chẳng hiểu lúc đấy bấn loạn làm sao mà cậu còn cho cả ‘wind-cutting’vào trong phần sở thích. Cả lớp cứ cười mãi khi cậu giải thích từ chém gió theoý Tiếng Việt còn ông Tây thì đần mặt ra chẳng hiểu gì. Thở phào nhẹ nhõm khi cuốicùng cũng hết lượt của mình, An liếc nhìn sang Yến, cô bé cũng cười, khi cườitrông Yến lại càng thêm phần đáng yêu …

Và rồi cứ thế, dăm ba buổi học trôiqua, An chăm chỉ đi học đầy đủ để đến lớp ngồi đụt ra đấy, rồi thỉnh thoảng nhìnYến chứ chẳng biết làm gì hơn. Cậu cứ nhủ thầm với mình rằng bản thân phải mạnhdạn lên, thích thì ra bắt chuyện làm quen với cô bé đi chứ, nhưng rồi nghĩ đinghĩ lại, An ngại nhất cái cảnh bị cười vào mặt, lúc đó xấu hổ không biết nhétvào đâu cho vừa, cũng chính yếu tố đó đã làm nên tính nhát gái của cậu. An vẫnlặng yên để ý từng cử chỉ nhỏ nhất của cô bé và được đền đáp bằng một phát hiệnkhá quan trọng: hết giờ học cô bé đi bộ về nhà.

Một hôm, sau giờ học, An hạ quyếttâm thoát khỏi cảnh ngày đêm thầm mong trộm nhớ này bằng việc đi theo và bắtchuyện với Yến. Khổ thay, ông trời có vẻ không quý cậu cho lắm, hôm nay cô bé dởchứng đi về cùng thằng Nam. Mọi hôm có như thế đâu chứ, An tức tối lắm, nhưng cậuvẫn bám theo với hi vọng hai người sẽ tách ra ở chỗ nào đó. Quái lạ thật. Yếnkhông đi về nhà luôn như mọi khi mà lại cùng Nam vào quán trà chanh ở góc ngãtư gần đó. Đã quyết tâm rồi nên An quyết định theo đến cùng. Cậu giả vờ đứng vuvơ bên kia đường như đợi ai đó, nhưng thực ra mắt vẫn dán chặt vào quán nước.Hai đứa nói rất nhiều, nhất là thằng Nam, An ước gì mình có thể nghe được điềuhọ nói.

Rồi bất chợt, dù đã quen với mấyhành động khác người của Nam nhưng cậu cũng không khỏi ngỡ ngàng khi thấy nó bậtkhóc. Nó khóc thật sự, khóc rất nhiều, còn Yến phải ra sức dỗ dành, khuyên can.Cái quái gì xảy ra thế nhỉ ? Sao ngược đời thế này ? An chỉ muốn lao thẳng sangbên kia đường mà hóng hớt nhưng rồi thói nhút nhát đã giữ chân cậu lại. Thôithì cậu đành bắt đầu trổ tài Conan. Ừ thực ra, Nam khóc cũng không lạ vì ‘congái’ (hay gần giống con gái) thì rất nhạy cảm, nhiều lúc có khi chỉ vì tủi thânnhững chuyện rất vớ vẩn mà khóc sướt mướt. Đây là những điều cậu học được qua lờitruyền dạy của lớp đàn anh đi trước, từ đó dẫn đến một lời khuyên nho nhỏ: ‘Đừnglàm tổn thương con gái, vì vết thương đấy không dễ chữa đâu’. Thấy hoàn cảnhnày có vẻ khá khó đỡ, tí nữa có ra bắt chuyện cũng không phù hợp nên An đành bỏcuộc, vác dép đi về mà trong đầu hàng loạt các câu hỏi không lời giải đáp. Đờikhông phũ người đẹp trai, An nghĩ thầm và chờ mong cơ hội trong buổi học kế tiếp.

 Thật quả không sai, cơ hội ngàn năm có một đãđến với An ngay trong buổi học chứ không bắt cậu đợi đến hết buổi như trước nữa.Tiết mục thảo luận hôm đó thực hiện từng cặp một và không hiểu ngẫu nhiên thầnthánh thế nào mà An lại trúng ngay cặp với Yến. Mừng như người điên vớ được bệnhviện, thế là ‘lần đầu tiên’ đã đến rồi đây. Ngồi cạnh Yến, An hít một hơi thậtsâu và làm như những gì cậu đã chuẩn bị trước gương nhiều lần trước đó. Mở màntheo sách vở bằng việc giả vờ hỏi lại tên tuổi, mặc dù cái này chắc cậu đã nhớhơn chính tên tuổi mình rồi:

-      Chàoem, em tên gì ý nhỉ?

-      Emtên Yến, anh tên gì ạ?

-      Àđúng rồi Yến (đoạn này cậu biết giọng nói cậu giả tạo không chịu được). Anh tênAn, tên bọn mình là một đầu một cuối đấy.

Yến cười, nụ cười ấy tiếp thêm sự tựtin cho An trong lần nói chuyện có một không hai này. Trong lúc chém gió, An cốgắng luôn khoe răng hết mức có thể với hi vọng tạo được ấn tượng thân thiện đầutiên. Hỏi ra mới biết, Yến đang học THPT XXX, cũng là một trường thuộc dạngtop, cho nên chắc chắn cô bé không phải dạng mặt xinh mà não trắng tinh rồi. Khônghiểu sao mà cô bé khéo ăn nói quá, giọng nói thì vẫn dịu dàng và hút hồn như lầnđầu tiên, An cũng không biết mình có đang thần tiên hóa Yến lên không nữa. Mảimê bàn luận bên lề mà An quên béng đi mất mục đích chính của nhóm là thảo luậnvề vấn đề ông thầy đặt ra kia.

Cuối buổi, ông Tây bắt đầu đi từng cặpxem kết quả, đến cặp của An, An ú a ú ơ đang định chém bậy thì Yến giơ tay ra dấuvà bắt đầu thao thao bất tuyệt. Ôi, lạy chúa, cả buổi thảo luận được vài câu màcô bé trả lời như đúng rồi, như đã tìm hiểu rất kỹ về chủ đề đó cả tháng trời ấychứ, phát âm thì cũng hay khỏi nói. Càng gần cô bé, An càng thấy cô thông minhnhanh nhạy, thật là một cô bé hoàn hảo với cậu đây mà. Kết thúc màn thuyếttrình, An chỉ hiểu được vài chữ ù ù cạc cạc nhưng thấy ông thầy gật đầu khen lấykhen để nên cũng đành cười trừ, ăn theo khen cô bé để lấy cảm tình. Buổi học kếtthúc, đi về nhà hôm đấy mà An cứ như đang đi trên lộ trình dẫn tới thiên đường,mọi thứ cứ bay bổng sáng rực một cách chói lóa. Cậu chỉ mong rằng ngày nào cậucũng hạnh phúc như thế này thì cuộc đời thật sung sướng biết bao.

Từ đó trở đi, An đã trở thành quenthân với Yến, buổi học nào cậu cũng cố hết sức nghĩ ra đủ thứ để bắt chuyện ítnhất dăm ba câu như sợ bị Yến quên lãng cho vào sọt rác. Yến tỏ ra khá thân thiệnvới cậu, điều này làm cậu sung sướng lắm. Đôi lúc trên đường về, An còn rủ Yếnđi uống nước ở quán trà chanh kia, cô bé cũng đồng ý. Những lúc đấy, cậu chỉ biếtbao nhiêu chuyện trên trời dưới bể cày cuốc được từ mương 14 là cứ phang hết cảra để cho có cái nói. Thú thật là An cũng thấy những câu chuyện mình khá lố bịchnhưng chẳng hề gì, nói với một cô gái mà không sợ sệt là cả một sự tiến bô vượtbậc của cậu rồi. Tính tình cô bé nhí nhảnh nhưng hiểu biết cái gì thì rất sâu sắcchứ không hời hợt chút nào. Yến vẫn cười, vẫn nói, vẫn tiếp những câu chuyệnsida kia của cậu, nhưng với sự tinh ý của mình, An không thể không nhận ra đôikhi cô bé tự nhiên trầm xuống như đang suy nghĩ điều gì ghê gớm lắm. Một cô béhồn nhiên như vậy thì có gì mà lo nghĩ nhiều chứ, mà được nói chuyện với cô béđã là niềm hạnh phúc vô bờ rồi, không nên nghĩ ngợi quá nhiều thêm hại não, nênAn tự gạt cái suy nghĩ mông lung đó của mình đi mà tiếp tục công cuộc cao cả.Nói chuyện với nhau thì nhiều như thế nhưng cậu vẫn còn một khiếm khuyết vôcùng quan trọng, có thể giải thích bởi việc thiếu kinh nghiệm, đó là chưa lầnnào xin số điện thoại hay nick chat của Yến gì cả. Vì vậy, thời gian hai đứa tiếpxúc chỉ dừng lại trong những giờ lên lớp hay sau buổi học mà thôi …

Thấm thoát sáu tháng của khóa học TiếngAnh đã qua đi một cách nhanh chóng. Hai đứa giờ đây cũng trở nên khá thân thiếtrồi. Hôm đó đã là buổi học cuối cùng, An quyết định tiến thêm một bước nữa trêncon đường xâm lăng nước Đại Yến: xin số điện thoại cô bé. Cậu biết rằng nếukhông làm bây giờ thì cậu sẽ không có cơ hội được gặp Yến nữa vì khóa học đã điđến hồi kết. Cuối buổi hôm đó, trên đường  về, An đi theo Yến hỏi han vài câu rồi đi thẳngvào vấn đề chính luôn:

-      Em… cho anh số điện thoại được không ? Có gì anh em … đi uống nước rủ nhau chémgió cho vui ?

Cậu thêm câu nói thứ hai như đỡ lờivà lái mục đích của câu nói thứ nhất theo hướng khác. Yến im lặng một lúc, có lẽcô bé còn hơi ngại, đắn đó xem có nên duy trì mối quan hệ này không đây mà.Đúng lúc An thấy có vẻ hơi nản thì Yến quay ra:

-      Ok,anh đưa điện thoại đây, em ghi số vào cho.

Thật may mắn là lúc này Yến mải lưusố cho An chứ không nhìn vào mặt cậu, một bộ mặt sung sướng đến mức ai trông thấycũng muốn cho một đấm mới thôi. Rồi hai người tạm biệt nhau, An hẹn sẽ nhắn tinYến sau, cô bé gật đầu và hướng thẳng lối đi về nhà như mọi khi. Chỉ còn An đứngđó, một mình, tay gần như suýt bóp nát chiếc điện thoại vì phấn khích, nếu nhưcậu không sực nhớ ra trong đó có thứ quan trọng phải lưu giữ.

Về đến nhà, An suy nghĩ rất nhiều vềthời điểm và nội dung cho các tin nhắn của cậu trong thời gian sắp tới. Chúngkhông được quá vồ vập vì giữa hai đứa thực sự chưa có gì cả, điều đó có thể gâycảm giác ái ngại mà từ chối cho Yến, chúng cũng không được quá xã giao vì Anđang muốn việc này tiến xa hơn nữa. Thế rồi, một tuần trôi qua, cậu nghĩ thế làđủ, mở máy và nhắn tin nhắn đầu tiên cho Yến với nội dung: ‘Hj e, a An ở lớp TAđây, nhớ k e ?. Tin nhắn được trả lời rất nhanh, nhanh hơn cậu mong chờ nhiều,run run mở điện thoại ra, An đọc: ‘Hello a, nhớ chứ sao ko ah, hihi’. Hay quálà hay, vậy là cô bé không bơ mình rồi, phải tiếp tục chiến dịch thôi, An mỉmcười đắc thắng. Thừa thắng xông lên, cả tuần sau đó, An thỉnh thoảng lại textcho Yến những dòng ngắn ngủi vu vơ kiểu g9 mỗi đêm hay ngày mới tốt lành mỗisáng vậy. Yến luôn reply rất nhanh, và đặc biệt, điều làm An như trên mây suốtmấy ngày, đó là cô bé còn có vẻ muốn mở rộng cửa cho An gia tăng mức độ thânthiết của mối quan hệ này. Trước hàng loạt lợi thế dồn dập như thế mà ai khônglấn tới thì quả là người đó có vấn đề tâm sinh lý.

Thứ bảy hôm ấy, suy tính kỹ càngxong xuôi cả tuần liền, lần này An quyết tâm mời cô bé đi ăn. Nhắn tin xong rồi,An chỉ còn biết cầu trời khấn phật cho cô bé đồng ý, chuyện này mà thành công cậuxin thề nói không với ‘thánh nữ’ 3 tháng. Và đúng như thế thật, An kêu gào ầm ĩtrong phòng khi nhận được dòng tin nhắn ngắn ngủi nhưng chan chứa biết bao cảmxúc kìm nén của cậu bấy lâu: ‘Ok a, 7h mai anh nhé :”>’. Thế là cả đêm đấy cậumất ngủ, nằm cứ trằn trọc nghĩ ngợi về việc mặc gì, nói gì, rồi lại tưởng tượngkhung cảnh như trong phim khi chỉ có 2 đứa mà thôi.

Tưởng bở nhiều quá, hôm sau cậu làmmột phát đến tận 2h chiều mới tuột ra được khỏi giường ngủ. Dù đã nhiều lần dựcác buổi party nhưng chưa bao giờ cậu lại chuẩn bị kỹ càng như hôm đó. Sau mấytiếng vật lộn, cuối cùng cậu đã chọn được cho mình bộ cánh ưng ý. Đứng tronggương là một cậu con trai cao ráo, hơi gầy, trắng trẻo, tóc lần đầu vuốt keotrông có vẻ hơi kỳ quái. Cậu diện chiếc áo phông vàng đẹp nhất của mình, khoácngoài bởi chiếc áo sơ mi không cài nút đầy phong cách. Bên dưới là chiếc quầnbò hàng hiệu chỉ chuyên để dành cho những dịp như thế này mới dám lôi ra mặc, đicùng đôi giày thể thao màu trắng giúp cậu thêm phần mạnh mẽ. Chải chuốt xong,An phi như bay đến nơi hẹn, một nguyên tắc vàng trong những lần hẹn hò (mà thậtra đây chưa phải là buổi hẹn hò) là không đến muộn nên cậu đến hẳn từ 6h30 chochắc ăn.

Nhà hàng này An đã lựa chọn rất kỹlưỡng sau nhiều lần tham khảo bác Google cùng đám bạn bè thân thiết. Nó khôngquá sang trọng nhưng không khí và khung cảnh khá lãng mạn, phù hợp với các cặpnam thanh nữ tú chạc tuổi cậu. Ngồi cầm menu trên tay mà hoa hết cả mắt, Annhìn về phía cửa, mong chờ được nhìn thấy một bóng hình quen thuộc bước vào. Cậuchưa biết cái tình cảm của cậu dành cho Yến đã vượt mức ‘thích’ sang đến ‘yêu’chưa, nhưng thực sự cậu rất nhớ cô bé trong hai tuần không gặp vừa rồi. Nhữngngày được gặp Yến vui vẻ từng nào thì những ngày không có em dường như mọi thứkhác đều trở nên kém phần hấp dẫn hơn, cho dù nó là game yêu thích của cậu haythú vui tao nhã chém gió cùng vài thằng bạn thân đi nữa.

Đúng lúc này, cánh cửa mở ra, mộtbóng hình quen thuộc đã thướt tha đi vào kia rồi, An đấm bụng cười thầm. Ngườiđó đang đi gần về phía cậu. Ủa, hóa ra cậu nhầm, bóng dáng thì quen thuộc đấynhưng không phải Yến, làm An được dịp mơ mộng. Cậu rút điện thoại ra xem giờ,7h10, sao Yến vẫn chưa đến nhỉ, cậu hơi lo lắng. Không báo trước, khi An ngẩnglên cậu đã bắt gặp một chuyện suýt làm cậu rơi luôn chiếc điện thoại di động xuốngsàn. Đứng trước mặt cậu lúc này chính là người đi vào khi nãy, không phải Yến,chắc chắn rồi, mà là một người cậu cũng đã vô cùng quen thuộc …

Đó chính là NAM ...



Categories: Short Fictions

Post a Comment

Oops!

Oops, you forgot something.

Oops!

The words you entered did not match the given text. Please try again.

0 Comments