Mark Le Official Website

My life can vary but my style remains constant ! 

Fictions

FIRST PRIZE

Posted on May 18, 2012 at 2:45 AM Comments comments (0)



Tối nay mình đã quyết định đi ngủ sớm nhưng chẳng hiểu sao trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đầu cứ suy nghĩ mông lung về đủ các thứ chuyện trên đời. Chẳng biết có phải từ mấy hôm nay mình có cảm  giác nhớ nhà mà thành ra như thế không nữa,nhưng thực sự lần đầu tiên trong đời, mình muốn nói ra toàn bộ suy nghĩ của  chính mình. Như thường lệ, khi mình có gì đó muốn chia sẻ với tất cả mọi người, thứ đầu tiên mình tìm đến là Facebook. Nhìn trên tường của chính mình, những bức ảnh, những video về lễ kỷ niệm 2/9 vừa quacó sức cuốn hút mạnh mẽ hơn thường ngày, nó khiến mình phải bắt đầu xem lại hết,từ các bức ảnh mình được tag, cho đến clip kịch của các cụm hall. Trong lúc xem kịch của chính cụm hall mình - SAF, cảm xúc dâng trào hơn cả. Với một thời điểm như thế này, viết một cái note hay đơn giản là một vài dòng tự kỷ cũng đã khá thích hợp rồi. Vì vậy, không có lý do gì ngăn được những dòng chữ bột phát nàylại không ra đời ngay trong đêm nay.


Có thể nói rằng qua buổi 2/9 vừa rồi,mình đã thu được nhiều điều hơn cả những gì mình mong đợi cho một event của VNNTU trước đây. Ở nơi đất khách quê người này, điều duy nhất có thể bù đắp phần nào tình cảm gia đình, làm vơi đi nỗi nhớ nhà chính là những lúc những người bạn- những người cùng cảnh ngộ tập hợp lại với nhau, dù là dăm ba câu trò chuyệnchào hỏi hay tụ tập ăn chơi đàn đúm thâu đêm suốt sáng, mọi hoạt động vật chất đều mang một giá trị tinh thần rất lớn, ít nhất đối với mình là vậy. Thế mà, mọi thứ như vậy đã diễn ra trong xuyên suốt hơn nửa tháng chuẩn bị cho ngày lễ kỷ niệm Quốc khánh này. Giờ nghĩ lại, mình vẫn thấy tự hào vì đã được làm việc cùng những con người rất hay ho, được là một phần trong một tập thể vững mạnh,được đóng góp vào thành công chung, hay nhìn theo khía cạnh thực dụng nhất thì là được là thành viên của cụm hall giành chức vô địch. Dù vậy, giải thưởng không phải tất cả, nó chỉ là cột mốc đánh dấu sự nỗ lực và cố gắng của mọi người trong cụm, có không giành được giải thưởng hay không thì những điều mình thu được cũng không thay đổi. Trong một cuộc thi phải có kẻ thắng và người thua, nhưng kẻ thắng không phải bao giờ cũng là người được nhiều lợi nhất, đôi khi thất bại mớichính là điều cần thiết để hoàn thiện bản thân. Kỷ niệm về các buổi tập thì mình có rất nhiều và kể lể lại là vô cùng nhàm chán và khồng cần thiết. Mình chỉ nhớ đâu đó những cuộc họp cùng Director team, từ những lúc đau đầu ngồi nhìn nhau vì bế tắc ý tưởng đến cả những lúc tranh cãi quyết liệt không ai chịu ai,phải nói rằng không có các bạn sẽ không có được kịch bản chặt chẽ như vậy, Mìnhnhớ đâu đó những buổi làm director cho clip, làm việc cùng Studio team, nhiều khi mình không còn ý tưởng thì các bạn mới là những directors thực thụ, phải nói rằng không có các bạn sẽ không có được những đoạn clip và âm thanh ấn tượng như vậy. Mình nhớ đâu đó những lúc chứng kiến Fashion team làm việc vất vả thâu đêm, dù không tham gia trong team nhưng mình cũng cảm nhận được hai chữ trách nhiệm trên từng khuôn mặt, phải nói rằng nếu không có các bạn sẽ không có được những bộ trang phục độc đáo như vậy. Mình nhớ đâu đó những lời góp ý, chỉnh sửa, truyền thụ kinh nghiệm chân thành từ các seniors, phải nói rằng nếu không có sựgiúp đỡ tuyệt vời của các anh chị sẽ không có được cả một vở kịch như vậy. Cuối cùng, Mình nhớ đâu đó những buổi tối diễn thử, từ Amphitheatre đến các TV room rồi đến cả Nanyang Auditorium, thời gian lúc này dường như không còn quan trọng,mọi người chỉ biết tập trung hết mình để hoàn thiện các vai diễn, mình phải nóirằng nếu không có tất cả mọi người, mình sẽ mất đi một quãng thời gian với những kỷ niệm đẹp đẽ khó quên trong đời. Qua mọi việc, mình đã được phát triển khảnăng cộng tác trong một tập thể, đã có thêm kinh nghiệm trong khâu diễn xuất và tạo dựng một vở kịch, và quan trọng hơn hết là mình đã có thêm rất nhiều người bạn thân thiết mới, có các bạn cuộc sống xa nhà của mình thêm ý nghĩa. Với tình trạng thiếu tỉnh táo giữa đêm khuya như thế này, mình chỉ có thể nghĩ ra đến vậy. Chắc chắn là còn nhiều điều tốt đẹp mình đã thu được mà đến chính mình cũng chưa thể nhận ra ngay.


Sau cùng thì điều đã qua cũng không thể lấy lại dù ta có muốn thê nào đi nữa, sống mãi với những điều hoài cổ là điều không nên chút nào. Trở lại với thực tại, và tiếp tục hướng tới tương lai mới là điều quan trọng. Mà việc quan trọng nhất trước mắt lúc này là tắt máy tính và đi ngủ, còn nhiều việc phải làm cho ngày mai, hay chính xác hơn là ngày hôm nay vì đã sang ngày mới từ lâu. Nói thật là từ trước đến giờ mình vẫn chuộng lối viết hài hước, ngỗ ngược chứ bao giờ danh thời gian để viết hẳn một cái note mang đầy tâm trạng và ‘sến’ đến mức này. Biết đâu được đó, việc gì chẳng có lần đầu tiên, dù biết nó khó khắn nhưng các lần sau sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Tạm biệt các cảm xúc, những điều đã được giữ lại trong những câu chữ. Một ngày nào đó, mình sẽ lại cần lại chúng.

 


Singapore,

2 giờ 46 phút

Ngày 11 tháng 10 năm 2011


 

PS1: Khi mình đã ngồi nghĩ ý tưởngcho Refesh your mind từ những hôm đầu tiên đọc thông báo, viết đi rồi lại xóa rất nhiều lần mà không được bản nào ưng ý. Cho đến khi mình đã mặc kệ với suy nghĩkhi nào rảnh rỗi mới nghĩ tiếp, thì cảm xúc lại đến không báo trước vào lúc nửa đêm. Đúng là cảm xúc không thể giả tạo mà làm được.


PS2: Xin được cảm ơn và tag tất cả các anh/chị/bạn đã cùng mình tham gia thực hiện vở kịch của cụm hall SAF trongngày 2/9 vừa qua ( thứ tự không quan trọng và chắc chắn có thiếu sót mong mọi người thông cảm :D)


-      Seniors: anh Phương Thanh Tùng, anh Nguyễn Hữu Quân, anh Nguyễn Minh Phương, anh Nguyễn Tuấn Đạt, anh Huỳnh Phước Thọ, chị Nguyễn Thanh Thúy, anh Hoàng Chí Cường, chị Đỗ Thị Lan Hương, anh Cao Minh Quốc Huy, chị Ngô Hải Yến, anh Phạm Xuân Phú,anh Nguyễn Đỗ Đình Tân, chị Trần Nguyễn Tú Quyên, …


-       Freshmen: Phạm Hoài Nam, Lê Đức Anh, Nguyễn Phước Minh Tâm, Ngô Thanh Tùng, Nguyễn Minh Hiền, Đỗ Thanh Nhựt, Phan Nguyễn Nhật Minh, Nguyễn Tín Nghĩa, Trần Mai Dung, Nguyễn Hồng Nhung, Nguyễn Minh Cảnh, anh Trần Khánh Vĩnh An, anh Nguyễn Đăng Minh, chị Đặng Bích Ngọc, chị Phạm Tâm Linh, chị Nguyễn Minh Thương, chị Phạm Nguyễn Thanh Tâm, chị Thùy Linh …