Mark Le Official Website

My life can vary but my style remains constant ! 

Fictions

LIFE IS NOT SIMPLE - CHAP 2

Posted on May 23, 2012 at 2:10 AM Comments comments (39)


CHAPTER 2 - SECRET



An còn chưa định thần được tại saoNam lại có mặt ở đây lúc này. Nó làm cái quái gì thế nhỉ, định phá hoại hạnhphúc gia đinh người ta chăng (nhận vơ chứ đã gia đình gì đâu mà đòi). Cậu cònchưa kịp nói câu nào, thằng kia đã làm ngay một câu khiến cậu thêm phần choángváng:

-      Hihi, chờ lâu chưa anh, sorry anh nhé, đường đông quá mà.

Ôi, quỷ thần thiên địa ơi, cái hồnma bóng quế gì thế này, ai mời nó đâu mà nó nói như là người hẹn mình ấy nhỉ.Do vẫn còn đủ tỉnh táo nên An cố gắng kiềm chế, Yến có thể đến bất cứ lúc nào, cậukhông thể để mất hình tượng được, chắc hẳn là cô bé ngại đi một mình với cậunên mời thêm Nam đến đây thôi mà. Để chứng minh suy đoán của cậu, An mở mồm lầnđầu tiên:

-      Yếnrủ em đi cùng hả Nam?

Thằng bé nhìn cậu với ánh mắt ngạcnhiên rồi cười như đười ươi vớ được cọc:

-      Vuitính thế anh. Hí hí.

Oạch, là sao, tâm trí An lại thêm rốibời, chẳng nhẽ suy luận theo phong cách Cô Văn Nan của cậu đã sai bẹt đầu trê rồi.Cậu cố gắng hết sức bình tĩnh phang thêm câu nữa để biết ngọn ngành mới chịuthôi:

-      Làsao em ? Anh có đùa đâu.

Lần này cậu nói với khuôn mặt hình sựnhất có thể. Nhìn thẳng vào mặt cậu, vẫn với ánh mắt ngạc nhiên khi nãy, Namphì cười:

-      Mặtanh buồn cười quá, anh có khiếu đóng hài đấy, thôi, gọi món gì thì gọi đi, tấuhài mãi làm em đau bụng khỏi ăn luôn đó anh.

Đến lúc này thì cậu không thể chịu đựngđược nữa, cười cợt cái gì mà lắm thế, vả cho gãy răng bây giờ, An nói khá lớn:

-      Anhnói là anh không đùa cơ mà. Buổi hẹn này anh hẹn riêng với Yến. Yến mời em đúng không ?

Đã đến mức này thì Nam nó cũng khôngcòn ngồi đó mà hớ hớ với há há khoe răng khoe lợi nữa. Mặt nói đanh lại, môicong lên trông thật đáng sợ:

-      Này,rốt cục anh định chơi trò gì thế ? Hẹn em đi ăn mà luôn mồm Yến với Eo cái gì,nó thì liên quan gì ở đây. Định bắt cá hai tay à ?

Thôi, đến đây là An đã hiểu, cậu đủthông minh để sắp xếp lại sự việc và nhận ra những gì đã xảy ra trong thời gianvừa qua. Thật sự cậu không còn biết làm gì bây giờ cả, quá nhiều câu hỏi dồn dậptrong đầu, cậu chỉ biết đứng đó và nhìn chằm chằm vào Nam không rời một phút. Đúnglúc thằng Nam đinh mở mồm thì An đã nói trước:

-      Xinlỗi Nam, tất cả chuyện này là một sự nhầm lẫn. Anh rất xin lỗi.

Nói rồi An đứng dậy đi về luôn, bỏ lạiNam ngồi đó một mình. Cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem thái độ vàhành động lúc đó của nó như thế nào nữa, tất cả cậu biết lúc này là cắm thẳngnhà mà đi về cho thật nhanh thôi.

Cả tuần sau đó, An ăn không ngon ngủkhông yên, trong đầu cậu cứ phảng phất suy nghĩ về việc xảy ra vừa rồi. Đâykhông thể là một hành động nhầm lẫn, mà là cố tình của Yến, bởi một lẽ không ailại có thể nhầm số điện thoại của mình sang người khác được, nhất là với một côbé thông minh nhanh nhẹn như vậy. Cậu chỉ chưa chắc chắn về lý do mà cô bé hànhđộng thế thôi. Có thể Yến không thích cậu nhưng không thể từ chối lúc đó nênđành đưa đại một số điện thoại khác cho xong việc. Có thể cậu đã làm phiền Yếnquá nhiều, cô bé sinh ra ghét cậu và muốn chơi cho cậu một vố. Vân vân và vânvân. Giả thiết nào cũng vừa có lý vừa vô lý và giải thích tại sao có những lúcYến đắn đo suy nghĩ như thế. An không thể tìm ra lời giải đáp ở thời điểm này.

Mỗi lần nghĩ lại việc cậu nhắn tintrêu đùa, đầy tình cảm với thằng Nam mà không hề hay biết, cậu vừa thấy xấu hổvừa thấy tức giận. An ơi là An, cậu tự thấy mình sao vô ý quá, suốt cả khoảngthời gian cả tuần như vậy không mảy may phát hiện ra điều gì, cứ nghĩ trăm phầntrăm đó là Yến nên không một lần nhắc tên cô bé trong tin nhắn, không một lần gọiđiện mà chỉ suốt ngày nhắn tin. Thật ra Nam nó chẳng có gì đáng trách, nó cũngquen cậu, cậu chủ động nhắn tin cho nó mỗi ngày thì chắc hẳn dù là nam hay nữacũng nghĩ cậu có ý gì đó với người ta thôi. Ôi, nhưng mà sao trớ trêu thế nhỉ,ai không vào, đứa con gái khác nào không vào, lại vào trúng nó mới đau chứ, sốphận kiếm người yêu của cậu đúng là hẩm hiu cơm thiu quá mà. Sau hôm đó, Nam vẫnthỉnh thoảng nhắn cho cậu vài tin nhắn nữa, nội dung đại khái kiểu muốn làmlành, hỏi han cậu sao tự nhiên thay đổi 180 độ vậy, nó đã làm gì sai. An cứ lờđi, cậu chẳng có hứng thú gì với những đứa như Nam, sau vài lần không thấy nhắnlại, nó cũng thôi, chắc từ bỏ rồi. May quá, An nghĩ thầm, nó mà theo mình thìkhổ cả đời …

Sau vài tháng hè, bước vào năm lớp12 học hành căng thẳng nên cậu cũng cố gắng quên dần Yến đi. Đôi lúc cậu vẫn ngồitơ tưởng đến cô bé, nhưng cũng chỉ một lúc thôi, chuyện học tập đã chiếm phần lớntâm trí cậu mất rồi. Thế nhưng, câu chuyện chưa kết thúc ở đây, một sự kiện bấtngờ lại xảy đến.

Hôm đó trường THPT XXX tổ chức dạ tiệcvà có cuộc thi Mr & Miss XXX. Học nhiều rồi, mấy đứa bạn rủ An tối đấy sangbên ấy xem cho nó khuây khỏa đầu óc, cậu ok liền. Lúc đó, nghe đến trường XXX,cậu cũng đã nghĩ đến Yến, nhưng không gắn kết 2 cái tên này với nhau lắm vìnghĩ rằng chẳng có cơ hội nào gặp lại cô bé ở một trường rộng và đông người nhưthế. Đây lần đầu tiên cậu sang trường này, ấn tượng lớn nhất chính là nó mangphong cách cổ xưa hơn nhiều so với tưởng tượng hiện đại của cậu trước đây. TrườngXXX khá rộng, mấy đứa bạn dắt cậu đi ngoằn nghèo mãi mới đến chỗ hội trường tổchức dạ tiệc. Hôm đó đông người thật, toàn người với người chật kín, đủ các thểloại la liếm từ trường khác như An và đồng bọn thì đông là phải rồi. Tưởng chừngnhư chương trình nhạt như nước ốc nhưng An không ngờ được rằng Trái đất nàyhình cầu hoàn hảo hơn cậu nghĩ.

Sau màn mở đầu là màn giới thiệu cácthí sinh, và chắc hẳn ai đọc đến đây cũng đoán được có bạn nào tham gia thiMiss rồi đấy. Lúc đầu, An không để ý lắm vì ngồi khá xa sân khấu, tầm nhìn cóđôi phần hạn chế, nhưng một lúc sau thì cậu không thể không nhận ra bộ mặt vàmái tóc quen thuộc kia. Trí nhớ và những kỷ niệm xưa đang trở lại với An, ngườiđang đứng trên sân khấu không phải Yến thì xin lỗi, cứ chặt đầu An đi. Cậu ngồiđó mà người nóng như lửa đốt, không nóng sao được khi nhớ lại những thời khắcnói chuyện với cô bé thiên thần ấy, nhớ lại những lúc cô bé nở nụ cười làm Antưởng chừng ăn phải Hấp công đại pháp, nhớ lại ngày hôm ấy khi Yến đưa cho An sốđiện thoại … Hình như thể xác An ở đó, nhưng tâm hồn cậu đã đi mây về gió xuyênthời gian mấy tháng trước rồi.

9 giờ tối, tụi bạn cậu có vẻ đã kháđuối, không thể theo được nữa, rủ cậu về nhà mai còn đi học. An không thể vềkhi biết chắc rằng Yến đang ở đây, hôm nay cậu nhất định phải gặp được cô bé mớithôi. Bọn bạn cậu đành ôm nhau về nhà trước, còn mình An ở đó ngồi lại đến tậncuối chương trình. Yến đẹp vậy hôm nay make-up càng đẹp hơn, trông cô bé lộng lẫykhông khác gì thiên thần trong những bộ phim Nhật cậu từng xem. Cô bé vẫn khôngthay đổi, duyên dáng, trang phục quyến rũ, trả lời thông minh, không có lý dogì để cô bé không ‘đè bẹp’ các thí sinh một cách dễ dàng và lên ngôi hoa khôi cả.An cũng không bất ngờ với kết quả này, cô bé mà không thắng mới là chuyện lạ.

Kết thúc chương trình, mọi người đãra về bớt, chỉ còn lại những người tổ chức ở lại dọn dẹp ‘chiến trận’ và bạn bèchúc mừng các thí sinh. An đứng bên ngoài, đợi cho bạn Yến chúc mừng, nói chuyệnvới cô bé xong, và rồi chộp ngay lấy cơ hội khi Yến bước ra. Đôi mắt hai ngườichạm nhau, cái nhìn hồi xưa vô cùng quen thuộc là thế mà giờ như giữa chúng mớixây thêm bức tường gạch dày quá. Yên lặng kéo dài trong vòng 10 giây, sau đó bịphá vỡ bởi giọng nói của An:

-      HiYến. Chúc mừng em nhé. Còn nhớ anh chứ ?

Lúc này An có thể nhận rõ sự lúngtúng trên khuôn mặt cô bé. Yến tránh nhìn thẳng vào mắt An và nói nhỏ một câungắn ngủi:

-      Chàoanh.

Chỉ chào thôi sao, có còn gì để nóikhông em, anh thì có nhiều điều để nói lắm đấy. Những lời nói không phát rathành lời được ghìm lại trong đầu An. Cậu cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng nhất có thể:

-      Ừ,chắc em vẫn nhớ, cái số điện thoại em cho anh ấy, đã xảy ra một chuyện ...

Cậu mới nói đến đây thì Yến đã mở lờicắt ngang:

-      Emxin lỗi … Nam kể với em rồi. Đó không phải là số em mà số Nam. Em đã nghĩ nhiềulắm mới làm như thế … Nam thế nào thì anh biết rồi đấy, nó từng thích nhiều đứanhưng thực sự không ai đáp lại … nó tủi thân lắm, luôn nghĩ mình bị kỳ thị, nókhóc với em rất nhiều …

Đúng rồi, cái lần ở quán trà chanhđó, An nhớ lại, hóa ra là hậu quả của một vụ bị “trai đá” đây mà. Yến hơi ngậpngừng, có lẽ những điều này hơi khó nói:

-      Emchỉ muốn nó vui vẻ lên thôi, anh cũng vậy. Trong những lần nói chuyện em thấyhai người … có vẻ hai người hợp nhau đấy chứ, biết đâu đấy, em muốn tạo một cơhội. Em xin lỗi … nhưng em nghĩ anh là người phù hợp. Em không ngờ rằng anh vẫnnghĩ đó là em, Nam nó cũng không biết thế, nó tưởng anh biết và muốn đi chơi vớinó thật …Quyết định là của anh mà, nếu anh không thích thì ..

Cái gì cơ ? Em nghĩ anh hợp và vui vẻvới thằng bệnh đó hơn với em à ? Em có đùa không đấy, sao em thông mình vậy mà lạicó suy nghĩ như thế ? Chỉ vì muốn nó vui mà em chơi anh một vố vô đối vậy sao ?An muốn thốt ra những điều đó lắm nhưng khi cậu nhìn vào mắt Yến, cậu không thểnói gì hơn được nữa, đôi mắt đáng yêu ấy nếu nhận thêm lời chỉ trích thì chắcchắn sẽ rơi lệ lúc này. Cậu sợ con gái khóc, cậu không muốn nặng lời với Yến, cậumuốn lại được bắt đầu lại, và giờ trời đã cho cậu cơ hội thứ hai, cậu không thểđể chuyện này phá hỏng tất cả được.

-      Ừm,anh cũng không trách em và Nam đâu, anh chỉ muốn nói là thật sự vụ đó khá buồncười nha.

Yến khá bất ngờ với thái độ vui vẻ đếnlạ thường của An, bình thường cậu không phải có lòng vị tha cao thượng lớn nhưnúi Thái Sơn như thế đâu, nhưng với Yến thì tự nhiên hôm nay nó lại được độnlên quá mức. Có lẽ giờ tối cũng đã khá muộn cộng với việc tập trung học hànhcăng não suốt mấy tháng vừa rồi nên lúc này hành động của An hình như không cònnằm trong tầm kiểm soát. Cậu đã nói một câu táo bạo nhất trong đời nhát gái củamình, thời gian không được gặp Yến đã khiến cậu phải kìm nén.

-      Sáutháng hồi đó vui lắm ấy. Anh phải nói rằng anh thích em rồi đấy … Hehe. Thế …thế bây giờ em cho anh số điện thoại thực của em được không ?

An cố nắn ra thêm môt nụ cười gượnggạo để câu nói trở nên nửa thực nửa đùa, có gì bị phũ câụ còn có đường chống chếchỉ là đùa thôi. Yến nhìn cậu im lặng, vẫn nét ái ngại ấy, kinh nghiệm cho Anbiết lời Yến nói sắp tới sẽ lại chẳng tốt đẹp gì. Sao có mỗi cái số điện thoạimà khó khăn như giết trùm vậy, đâu phải cho là đồng nghĩa nhận lời thích mìnhđâu. Thôi, đừng nói em ơi, không cho cũng được, anh đùa thôi mà. Nhưng không kịpnữa rồi, Yến đã trả lời:

-      Sốđiện thoại thì chẳng có gì cả, em sẽ đọc cho anh nhưng có điều bây giờ EM CÓ BẠNTRAI RỒI vì thế …

Á á á, đây là câu nói khổ đau nhấtAn phải nếm trải trong đời học sinh, hơn cả những lần cậu bị thông báo trượt mộtcái gì đó. Nếu không phải nửa mặt cậu bị khuất sáng thì thực sự trông nó sẽ vôcùng quái đản với kiểu nửa cười nửa mếu loạn nhịp. Không thể tin được, ngày táingộ nó thành ra thế này đây, tưởng từ nay lại được gặp Yến, thế mà hóa ra nó làngày đưa đám cho tình cảm của An. Nói ra câu này thì còn điện thoại điện thiếccái chi nữa, thôi, anh đi với thằng Nam còn hơn. Dù gì thì An cũng không phải đứayếu đuối, cậu vẫn đứng vững và hứng chịu phong ba bão tố đang muôn tát lật mặtcậu ra. Đã đến nước này, cậu cứ hỏi vu vơ với kiểu cười cười quen thuộc mặc dùchẳng hi vọng gì sẽ có câu trả lời:

-      Ốồ … vậy sao ? … Liệu anh có biết không ?

Yến ấp úng, cô bé chắc không muốn tiếptục cuộc nói chuyện này, nhưng rồi lại nói ra một câu làm An không thể tin vàotai mình được:

-      Cóđấy … chúng ta đã chơi thân với nhau suốt 6 tháng cơ mà. Chính là … người đóđó.

Ồi Chúa ơi, tối nay là thứ sáu nhưngcó phải ngày mười ba đâu mà đủ các thể loại tin siêu giật gân cứ giật tít đùngđùng trước mặt cậu vậy. Hỏi cho có thế mà thành thật luôn à. Lớp học đó 10 đứa,mà có mỗi 4 đứa con trai, một đứa học được 3 tháng thì dặt dẹo biến đi đâu mất,một đứa thì như nhà quê lên tỉnh chính cậu còn mới nói chuyện vài câu nói gì đếnYến. Thôi thì còn nghi ngờ gì nữa, lại còn cái ‘người đó đó’, cái người ta vừanói đến lúc mở đầu đúng không ? À mà hỏi làm gì cho thừa, còn ai vào đấykhác ngoài siêu mẫu eo thon NAM GÁI đây. Càng ráp lại các chi tiết, An càng thấynó hợp lý. Yến thân với Nam hơn mức cậu tưởng, đến mức chấp nhận lấy cậu ra đểlàm nó ‘vui vẻ’, hóa ra cái cảm giác từ lần đầu tiên nhìn thấy hai đứa đó khôngsai cho đến tận bây giờ. Nhưng mà chẳng nhẽ yêu đơn phương sao, thằng Nam nó …cơ mà, à mà không, có thể nó thích cả hai thể loại thì sao nhỉ. Thật không thểhiểu được teen girls ngày nay nghĩ cái gì nữa, đọc shounen-ai nhiều quá bị cuồngmất rồi. An đang chết lặng vì méo mặt thì có tiếng gọi đằng sau:

-      Missơi, ra đây chụp kiểu ảnh với bọn tao cái nào.

Yến nói :

-      Thôi emqua kia tí nhé, em đưa số điện thoại cho anh sau.

Yến cúi đầu bước qua trước mặt An, bao nhiêu tìnhcảm xây dựng bấy lâu hình như đã rơi lại ở đây hết rồi. ‘Bye em’, An đáp lạitrong vô thức. Đây cũng là lời tạm biệt chính thức của An, cậu nghĩ rằng khôngcòn cần thiết để ở lại đây thêm phút giây nào nữa. Trong lúc Yến đang vui đùapose ảnh cùng tụi bạn, An đã ra về tự lúc nào …

1 năm rưỡi sau cái ngày đầu tiên ở lớp học TiếngAnh, An ngồi cùng 2 đứa bạn thân lâu ngày không gặp ở một quán nước nhỏ ven đường.Đã lâu lắm rồi cậu mới được chém như chưa từng được chém như vậy. Sau một năm họcđại học ở nước ngoài, ‘khả năng’ của cậu lúc này đã đạt đến cảnh giới cao lắm rồi,một bé đang ở trong tầm ngắm và chắc chẳng lâu nữa sẽ bị bắn hạ ngay thôi. Dầndần, hình ảnh Yến đã được xóa mờ trong tâm trí cậu, hiếm hoi lắm nó mới lạisáng rực lên.

Không khí đang tĩnh lặng bỗng trở nên ồn ào lạ thường.Chẳng là cách quán nước hai nhà là một ‘lò’ luyện thi đại học, vừa có lớp tanra, đông như ong vỡ tổ. Một số trong đấy cũng sang quán nước này ngồi luôn để xảstress sau ca học vừa rồi. Đôi mắt tinh tường của An tự động chuyển sang mode‘tìm kiếm’ và nó không bỏ sót một ai, không phân biệt giới tính, độ tuổi, màuda … Bỗng, nó dứng lại ở một cặp nữ sinh. An bắt nó hoạt động hết công suất,quét đi quét lại và thay dổi tiêu cự nhiều lần liền để kiểm chứng độ chính xáccủa hình ảnh. Cậu không tin vào mắt mình nữa: YẾN ĐÂY MÀ.

Cái hình ảnh của cô bé đã nằm gọn trong đầu cậu hàng trăm lần trước đây giờhiện về để đối chứng. Quả nhiên không sai, cô bé không thay đổi gì nhiều so vớinăm ngoái. An ngẫm lại, Yến kém cậu 1 tuổi thì thời điểm này năm nay ôn thi đạihọc là đúng rồi, cộng với chiếc áo đồng phục vẫn còn mác XXX rành rành ra thếkia, làm sao có thể sai được cơ chứ. Thế nhưng, điều làm cậu shock nhất khôngphải Yến mà chính là cô bé đi cùng Yến. An quen, cô ta tên Nga, 1 năm rưỡi trướcđây, chính cô ta là người làm An phải thu lu vào góc vì khiếp sợ, chính là concá ‘xấu’ có vóc dáng của một đứa con trai ở lớp học Tiếng Anh. Chỉ là vậy thìkhông có gì đặc biệt cả nếu cậu không nghe những lời họ nói và cử chỉ họ làm.‘Anh yêu’ ‘em yêu’ ư, Yến xưng hô với ai thế nhỉ, vuốt má vuốt tóc ư, con gái vớinhau nhưng làm liên tục thấy hơi kỳ. Ôi má ơi, hay là cả năm nay cái điều cậuđinh ninh cho là đúng hóa ra cũng sai rồi, sai như cái lần cậu nhắn cho Nam màcứ tưởng là Yến ấy. Có lẽ An đã nhầm lẫn quá nhiều, những suy nghĩ đầu tiên củacậu đã làm hỏng mọi phán đoán nhanh nhạy mất rồi. Không phải Nam, mà NGA mớichính là người cả hai đều quen, cùng học sáu tháng, là ‘người đó đó’ Yến nhắc đếnkhi xưa ?

Haingười chỉ vào mua hai bịch sữa đậu nành rồi đi ngay. Quấn quýt nhau như vậy thìnhận ra ai cơ chứ, với lại An cũng đã thay đổi nhiều. Khuôn mặt cậu giờ già dặnvà chín chắn chứ không còn trắng trẻo thư sinh như trước nữa, một lần nhìn quamà không để ý thì Yến không thể nhận ra cậu được. Hai đứa trèo lên xe máy, Yếnôm eo Nga, rồi phóng vụt đi mất. An ngồi đó, cậu không còn dễ để bị xúc động mạnh,cậu chỉ cười thầm. Bao nhiêu chuyện xảy ra cho cái kỷ niệm này, nó cứ bám theocậu dù cậu cố tình hay vô ý, có lẽ cậu có duyên nhưng không có phận với nó. MiệngAn nhếch một nụ cười, một nụ cười không đơn giản, vì ĐỜI CŨNG ĐÂU CÓ ĐƠN GIẢN.


THE END



LIFE IS NOT SIMPLE - CHAP 1

Posted on May 23, 2012 at 2:10 AM Comments comments (0)


CHAPTER 1 - HOPE


An là một đứa con trai khá nhát gáinên mười mấy tuổi đầu rồi mà vẫn chưa được con ma nào nó thèm đoái hoài tới.Cũng biết thế nên cậu cố gắng phấn đấu ‘tiến bộ’ qua từng ngày, lặn lội đườngxá xa xôi đi học tập kinh nghiệm ‘cưa cây tán gỗ’ của các bậc tiền bối bề trên chỉvới mục đích duy nhất: tìm được ai đó để yêu, chứ cứ forever alone cả tuổithanh xuân thế này thì thật phí hoài cuộc đời quá mà. Thật ra cậu cũng để ý nhiềubé rồi, nhưng duy chỉ có một kỷ niệm đặc biệt duy nhất mà An vẫn không thể quênđược cho đến tận bây giờ.

Hồi đó là lớp 11, An theo học một lớpở trung tâm Tiếng Anh để nâng cao trình độ ngoại ngữ, có gì sau này cơ hội vượtbiên thêm phần rộng mở. Đôi lúc hoang tưởng, An còn hay có suy nghĩ ngu học rằngchắc tại Việt Nam mình không có duyên thôi, chứ ra nước ngoài có khi lại kiếmđược vài em Tây xinh tươi như hoa thì sao. Buổi đầu tiên đi học, cậu đã cố tìnhchọn cho mình một vị trí ở góc để vừa tránh sự chú ý, lại có tầm nhìn bao quátcả lớp. Vậy mà một lúc sau, từ trên trời rơi đâu ra ngay một em ‘gái’ rất chilà ‘cá xấu’, dáng đi thì như con trai chiếm luôn một suất bên cạnh. Hãi quá, Anthu lu ngay vào trong góc, hi vọng tránh được bạn kia càng xa càng tốt. Mấyphút sau định thần lại, cậu mới nhận ra một điều rằng không phải ai trong lớpcũng như vậy. Tuy trình độ ‘cưa gọt’ khá yếu đuối nhưng khả năng tăm tia của Anlại cực kỳ nhanh nhạy, cậu đã phát hiện ngay một điểm sáng tỏa ánh hào quang rựcrỡ phía bên kia góc lớp.

Đó là một cô bé cực kỳ xinh xắn,đáng yêu, với mái tóc dài mượt óng ả cùng đôi mắt đầy quyến rũ không thể nào diễntả bằng lời. Có thể nói, ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã không thể rời mắt khỏicô bé trong vòng 1 phút tiếp theo. Dễ thương quá ! An thầm nghĩ. Cô bé trôngcũng trẻ, theo ước đoán của An thì chắc hẳn chỉ bằng hoặc kém tuổi cậu. Quáchăm chú ngắm nhìn cô bé mà An quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ cho đến khi ôngthầy Tây bước vào lớp cậu mới giật mình tỉnh dậy sau giấc mộng ngàn thu tưởngnhư vĩnh cửu. Đến lúc này, cậu nhận ra từ nãy đến giờ cô bé đang nói chuyện cườiđùa khá vui vẻ với một đứa con trai ngồi bên cạnh. Đứa này người gầy tóp tépnhư chết đói năm 45, mặt mũi thì hom hem như thằng nghiện trốn trại. Thấy hai đứanói chuyện rất thân mật, trong An có cái gì đó hơi khó chịu, có thể là cảm giácgato hay là gì gì cậu cũng không biết nữa. Mà nghĩ lại thì cậu cũng đã quen biếtcô bé đâu mà đòi ghen với chả tỵ, An chỉ hi vọng là hai đứa không có dây mơ rễmá với nhau thôi.

Mở đầu lớp học là màn tự giới thiệubản thân của các học viên, An khá nóng lòng chờ đợi xem bé kia giới thiệu nhưthế nào. Thứ tự giới thiệu cứ lần lượt theo vòng tròn nên ngay trước cô bé là đếnlượt đứa con trai kia. Đến khi nó cất giọng và bắt đầu vài cử chỉ động tác uốnéo, An mới ngớ người ra, trong lòng giờ đây lại có chút gì đó ‘thanh thản’ hơn,đơn giản bởi một lẽ đứa đó tên Nam nhưng độ ‘nam’ tính của nó thì cần được xemxét lại. Thôi, thế là cũng bớt được một của nợ, giờ mới là tiết mục đáng mong chờnhất trong ngày - màn giới thiệu của cô bé. Cô bé nói Tiếng Anh cực kỳ trôi chảy,giọng nói vô cùng nhẹ nhàng và đáng yêu không kém gương mặt thiên thần kia. Ốza oa, hóa ra đúng như An dự đoán, cô bé kém cậu 1 tuổi (có gì là khỏi phải láimáy bay rồi), tên là Yến, thích đọc truyện tranh, thích xem phim bla bla … nóichung toàn cái kiểu sở thích chung chung teen nào cũng có nên cậu cũng quênbéng nó là gì rồi. Thật đúng một trời một vực với cái thằng ngồi cạnh, phải chimình được thế chỗ đấy có phải hợp lý hơn biết mấy, An lại bắt đầu mơ mộng vẩnvơ.

Còn đang trong dòng suy nghĩ thì bụpmột phát đã đến cậu giới thiệu. Lắp ba lắp bắp, An lúng túng bắn ra vài câu balăng nhăng, chẳng hiểu lúc đấy bấn loạn làm sao mà cậu còn cho cả ‘wind-cutting’vào trong phần sở thích. Cả lớp cứ cười mãi khi cậu giải thích từ chém gió theoý Tiếng Việt còn ông Tây thì đần mặt ra chẳng hiểu gì. Thở phào nhẹ nhõm khi cuốicùng cũng hết lượt của mình, An liếc nhìn sang Yến, cô bé cũng cười, khi cườitrông Yến lại càng thêm phần đáng yêu …

Và rồi cứ thế, dăm ba buổi học trôiqua, An chăm chỉ đi học đầy đủ để đến lớp ngồi đụt ra đấy, rồi thỉnh thoảng nhìnYến chứ chẳng biết làm gì hơn. Cậu cứ nhủ thầm với mình rằng bản thân phải mạnhdạn lên, thích thì ra bắt chuyện làm quen với cô bé đi chứ, nhưng rồi nghĩ đinghĩ lại, An ngại nhất cái cảnh bị cười vào mặt, lúc đó xấu hổ không biết nhétvào đâu cho vừa, cũng chính yếu tố đó đã làm nên tính nhát gái của cậu. An vẫnlặng yên để ý từng cử chỉ nhỏ nhất của cô bé và được đền đáp bằng một phát hiệnkhá quan trọng: hết giờ học cô bé đi bộ về nhà.

Một hôm, sau giờ học, An hạ quyếttâm thoát khỏi cảnh ngày đêm thầm mong trộm nhớ này bằng việc đi theo và bắtchuyện với Yến. Khổ thay, ông trời có vẻ không quý cậu cho lắm, hôm nay cô bé dởchứng đi về cùng thằng Nam. Mọi hôm có như thế đâu chứ, An tức tối lắm, nhưng cậuvẫn bám theo với hi vọng hai người sẽ tách ra ở chỗ nào đó. Quái lạ thật. Yếnkhông đi về nhà luôn như mọi khi mà lại cùng Nam vào quán trà chanh ở góc ngãtư gần đó. Đã quyết tâm rồi nên An quyết định theo đến cùng. Cậu giả vờ đứng vuvơ bên kia đường như đợi ai đó, nhưng thực ra mắt vẫn dán chặt vào quán nước.Hai đứa nói rất nhiều, nhất là thằng Nam, An ước gì mình có thể nghe được điềuhọ nói.

Rồi bất chợt, dù đã quen với mấyhành động khác người của Nam nhưng cậu cũng không khỏi ngỡ ngàng khi thấy nó bậtkhóc. Nó khóc thật sự, khóc rất nhiều, còn Yến phải ra sức dỗ dành, khuyên can.Cái quái gì xảy ra thế nhỉ ? Sao ngược đời thế này ? An chỉ muốn lao thẳng sangbên kia đường mà hóng hớt nhưng rồi thói nhút nhát đã giữ chân cậu lại. Thôithì cậu đành bắt đầu trổ tài Conan. Ừ thực ra, Nam khóc cũng không lạ vì ‘congái’ (hay gần giống con gái) thì rất nhạy cảm, nhiều lúc có khi chỉ vì tủi thânnhững chuyện rất vớ vẩn mà khóc sướt mướt. Đây là những điều cậu học được qua lờitruyền dạy của lớp đàn anh đi trước, từ đó dẫn đến một lời khuyên nho nhỏ: ‘Đừnglàm tổn thương con gái, vì vết thương đấy không dễ chữa đâu’. Thấy hoàn cảnhnày có vẻ khá khó đỡ, tí nữa có ra bắt chuyện cũng không phù hợp nên An đành bỏcuộc, vác dép đi về mà trong đầu hàng loạt các câu hỏi không lời giải đáp. Đờikhông phũ người đẹp trai, An nghĩ thầm và chờ mong cơ hội trong buổi học kế tiếp.

 Thật quả không sai, cơ hội ngàn năm có một đãđến với An ngay trong buổi học chứ không bắt cậu đợi đến hết buổi như trước nữa.Tiết mục thảo luận hôm đó thực hiện từng cặp một và không hiểu ngẫu nhiên thầnthánh thế nào mà An lại trúng ngay cặp với Yến. Mừng như người điên vớ được bệnhviện, thế là ‘lần đầu tiên’ đã đến rồi đây. Ngồi cạnh Yến, An hít một hơi thậtsâu và làm như những gì cậu đã chuẩn bị trước gương nhiều lần trước đó. Mở màntheo sách vở bằng việc giả vờ hỏi lại tên tuổi, mặc dù cái này chắc cậu đã nhớhơn chính tên tuổi mình rồi:

-      Chàoem, em tên gì ý nhỉ?

-      Emtên Yến, anh tên gì ạ?

-      Àđúng rồi Yến (đoạn này cậu biết giọng nói cậu giả tạo không chịu được). Anh tênAn, tên bọn mình là một đầu một cuối đấy.

Yến cười, nụ cười ấy tiếp thêm sự tựtin cho An trong lần nói chuyện có một không hai này. Trong lúc chém gió, An cốgắng luôn khoe răng hết mức có thể với hi vọng tạo được ấn tượng thân thiện đầutiên. Hỏi ra mới biết, Yến đang học THPT XXX, cũng là một trường thuộc dạngtop, cho nên chắc chắn cô bé không phải dạng mặt xinh mà não trắng tinh rồi. Khônghiểu sao mà cô bé khéo ăn nói quá, giọng nói thì vẫn dịu dàng và hút hồn như lầnđầu tiên, An cũng không biết mình có đang thần tiên hóa Yến lên không nữa. Mảimê bàn luận bên lề mà An quên béng đi mất mục đích chính của nhóm là thảo luậnvề vấn đề ông thầy đặt ra kia.

Cuối buổi, ông Tây bắt đầu đi từng cặpxem kết quả, đến cặp của An, An ú a ú ơ đang định chém bậy thì Yến giơ tay ra dấuvà bắt đầu thao thao bất tuyệt. Ôi, lạy chúa, cả buổi thảo luận được vài câu màcô bé trả lời như đúng rồi, như đã tìm hiểu rất kỹ về chủ đề đó cả tháng trời ấychứ, phát âm thì cũng hay khỏi nói. Càng gần cô bé, An càng thấy cô thông minhnhanh nhạy, thật là một cô bé hoàn hảo với cậu đây mà. Kết thúc màn thuyếttrình, An chỉ hiểu được vài chữ ù ù cạc cạc nhưng thấy ông thầy gật đầu khen lấykhen để nên cũng đành cười trừ, ăn theo khen cô bé để lấy cảm tình. Buổi học kếtthúc, đi về nhà hôm đấy mà An cứ như đang đi trên lộ trình dẫn tới thiên đường,mọi thứ cứ bay bổng sáng rực một cách chói lóa. Cậu chỉ mong rằng ngày nào cậucũng hạnh phúc như thế này thì cuộc đời thật sung sướng biết bao.

Từ đó trở đi, An đã trở thành quenthân với Yến, buổi học nào cậu cũng cố hết sức nghĩ ra đủ thứ để bắt chuyện ítnhất dăm ba câu như sợ bị Yến quên lãng cho vào sọt rác. Yến tỏ ra khá thân thiệnvới cậu, điều này làm cậu sung sướng lắm. Đôi lúc trên đường về, An còn rủ Yếnđi uống nước ở quán trà chanh kia, cô bé cũng đồng ý. Những lúc đấy, cậu chỉ biếtbao nhiêu chuyện trên trời dưới bể cày cuốc được từ mương 14 là cứ phang hết cảra để cho có cái nói. Thú thật là An cũng thấy những câu chuyện mình khá lố bịchnhưng chẳng hề gì, nói với một cô gái mà không sợ sệt là cả một sự tiến bô vượtbậc của cậu rồi. Tính tình cô bé nhí nhảnh nhưng hiểu biết cái gì thì rất sâu sắcchứ không hời hợt chút nào. Yến vẫn cười, vẫn nói, vẫn tiếp những câu chuyệnsida kia của cậu, nhưng với sự tinh ý của mình, An không thể không nhận ra đôikhi cô bé tự nhiên trầm xuống như đang suy nghĩ điều gì ghê gớm lắm. Một cô béhồn nhiên như vậy thì có gì mà lo nghĩ nhiều chứ, mà được nói chuyện với cô béđã là niềm hạnh phúc vô bờ rồi, không nên nghĩ ngợi quá nhiều thêm hại não, nênAn tự gạt cái suy nghĩ mông lung đó của mình đi mà tiếp tục công cuộc cao cả.Nói chuyện với nhau thì nhiều như thế nhưng cậu vẫn còn một khiếm khuyết vôcùng quan trọng, có thể giải thích bởi việc thiếu kinh nghiệm, đó là chưa lầnnào xin số điện thoại hay nick chat của Yến gì cả. Vì vậy, thời gian hai đứa tiếpxúc chỉ dừng lại trong những giờ lên lớp hay sau buổi học mà thôi …

Thấm thoát sáu tháng của khóa học TiếngAnh đã qua đi một cách nhanh chóng. Hai đứa giờ đây cũng trở nên khá thân thiếtrồi. Hôm đó đã là buổi học cuối cùng, An quyết định tiến thêm một bước nữa trêncon đường xâm lăng nước Đại Yến: xin số điện thoại cô bé. Cậu biết rằng nếukhông làm bây giờ thì cậu sẽ không có cơ hội được gặp Yến nữa vì khóa học đã điđến hồi kết. Cuối buổi hôm đó, trên đường  về, An đi theo Yến hỏi han vài câu rồi đi thẳngvào vấn đề chính luôn:

-      Em… cho anh số điện thoại được không ? Có gì anh em … đi uống nước rủ nhau chémgió cho vui ?

Cậu thêm câu nói thứ hai như đỡ lờivà lái mục đích của câu nói thứ nhất theo hướng khác. Yến im lặng một lúc, có lẽcô bé còn hơi ngại, đắn đó xem có nên duy trì mối quan hệ này không đây mà.Đúng lúc An thấy có vẻ hơi nản thì Yến quay ra:

-      Ok,anh đưa điện thoại đây, em ghi số vào cho.

Thật may mắn là lúc này Yến mải lưusố cho An chứ không nhìn vào mặt cậu, một bộ mặt sung sướng đến mức ai trông thấycũng muốn cho một đấm mới thôi. Rồi hai người tạm biệt nhau, An hẹn sẽ nhắn tinYến sau, cô bé gật đầu và hướng thẳng lối đi về nhà như mọi khi. Chỉ còn An đứngđó, một mình, tay gần như suýt bóp nát chiếc điện thoại vì phấn khích, nếu nhưcậu không sực nhớ ra trong đó có thứ quan trọng phải lưu giữ.

Về đến nhà, An suy nghĩ rất nhiều vềthời điểm và nội dung cho các tin nhắn của cậu trong thời gian sắp tới. Chúngkhông được quá vồ vập vì giữa hai đứa thực sự chưa có gì cả, điều đó có thể gâycảm giác ái ngại mà từ chối cho Yến, chúng cũng không được quá xã giao vì Anđang muốn việc này tiến xa hơn nữa. Thế rồi, một tuần trôi qua, cậu nghĩ thế làđủ, mở máy và nhắn tin nhắn đầu tiên cho Yến với nội dung: ‘Hj e, a An ở lớp TAđây, nhớ k e ?. Tin nhắn được trả lời rất nhanh, nhanh hơn cậu mong chờ nhiều,run run mở điện thoại ra, An đọc: ‘Hello a, nhớ chứ sao ko ah, hihi’. Hay quálà hay, vậy là cô bé không bơ mình rồi, phải tiếp tục chiến dịch thôi, An mỉmcười đắc thắng. Thừa thắng xông lên, cả tuần sau đó, An thỉnh thoảng lại textcho Yến những dòng ngắn ngủi vu vơ kiểu g9 mỗi đêm hay ngày mới tốt lành mỗisáng vậy. Yến luôn reply rất nhanh, và đặc biệt, điều làm An như trên mây suốtmấy ngày, đó là cô bé còn có vẻ muốn mở rộng cửa cho An gia tăng mức độ thânthiết của mối quan hệ này. Trước hàng loạt lợi thế dồn dập như thế mà ai khônglấn tới thì quả là người đó có vấn đề tâm sinh lý.

Thứ bảy hôm ấy, suy tính kỹ càngxong xuôi cả tuần liền, lần này An quyết tâm mời cô bé đi ăn. Nhắn tin xong rồi,An chỉ còn biết cầu trời khấn phật cho cô bé đồng ý, chuyện này mà thành công cậuxin thề nói không với ‘thánh nữ’ 3 tháng. Và đúng như thế thật, An kêu gào ầm ĩtrong phòng khi nhận được dòng tin nhắn ngắn ngủi nhưng chan chứa biết bao cảmxúc kìm nén của cậu bấy lâu: ‘Ok a, 7h mai anh nhé :”>’. Thế là cả đêm đấy cậumất ngủ, nằm cứ trằn trọc nghĩ ngợi về việc mặc gì, nói gì, rồi lại tưởng tượngkhung cảnh như trong phim khi chỉ có 2 đứa mà thôi.

Tưởng bở nhiều quá, hôm sau cậu làmmột phát đến tận 2h chiều mới tuột ra được khỏi giường ngủ. Dù đã nhiều lần dựcác buổi party nhưng chưa bao giờ cậu lại chuẩn bị kỹ càng như hôm đó. Sau mấytiếng vật lộn, cuối cùng cậu đã chọn được cho mình bộ cánh ưng ý. Đứng tronggương là một cậu con trai cao ráo, hơi gầy, trắng trẻo, tóc lần đầu vuốt keotrông có vẻ hơi kỳ quái. Cậu diện chiếc áo phông vàng đẹp nhất của mình, khoácngoài bởi chiếc áo sơ mi không cài nút đầy phong cách. Bên dưới là chiếc quầnbò hàng hiệu chỉ chuyên để dành cho những dịp như thế này mới dám lôi ra mặc, đicùng đôi giày thể thao màu trắng giúp cậu thêm phần mạnh mẽ. Chải chuốt xong,An phi như bay đến nơi hẹn, một nguyên tắc vàng trong những lần hẹn hò (mà thậtra đây chưa phải là buổi hẹn hò) là không đến muộn nên cậu đến hẳn từ 6h30 chochắc ăn.

Nhà hàng này An đã lựa chọn rất kỹlưỡng sau nhiều lần tham khảo bác Google cùng đám bạn bè thân thiết. Nó khôngquá sang trọng nhưng không khí và khung cảnh khá lãng mạn, phù hợp với các cặpnam thanh nữ tú chạc tuổi cậu. Ngồi cầm menu trên tay mà hoa hết cả mắt, Annhìn về phía cửa, mong chờ được nhìn thấy một bóng hình quen thuộc bước vào. Cậuchưa biết cái tình cảm của cậu dành cho Yến đã vượt mức ‘thích’ sang đến ‘yêu’chưa, nhưng thực sự cậu rất nhớ cô bé trong hai tuần không gặp vừa rồi. Nhữngngày được gặp Yến vui vẻ từng nào thì những ngày không có em dường như mọi thứkhác đều trở nên kém phần hấp dẫn hơn, cho dù nó là game yêu thích của cậu haythú vui tao nhã chém gió cùng vài thằng bạn thân đi nữa.

Đúng lúc này, cánh cửa mở ra, mộtbóng hình quen thuộc đã thướt tha đi vào kia rồi, An đấm bụng cười thầm. Ngườiđó đang đi gần về phía cậu. Ủa, hóa ra cậu nhầm, bóng dáng thì quen thuộc đấynhưng không phải Yến, làm An được dịp mơ mộng. Cậu rút điện thoại ra xem giờ,7h10, sao Yến vẫn chưa đến nhỉ, cậu hơi lo lắng. Không báo trước, khi An ngẩnglên cậu đã bắt gặp một chuyện suýt làm cậu rơi luôn chiếc điện thoại di động xuốngsàn. Đứng trước mặt cậu lúc này chính là người đi vào khi nãy, không phải Yến,chắc chắn rồi, mà là một người cậu cũng đã vô cùng quen thuộc …

Đó chính là NAM ...



A 'MOVING' STORY

Posted on May 17, 2012 at 7:05 AM Comments comments (0)



Gió thổi thật lạnh. Mùa đông nơi đây lạnh quá, lạnh hơn cái lạnh hồi xưa nhiều. Tự nhiên cũng như con người, càng phát triển càng trở nên khắc nghiệt với chính bản thân và những thứ xung quanh mình.


Tôi đang đứng trên sân thượng, tay cầm điếu thuốc. Tôi nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu để khói thuốc lan tỏa vào từng nang phổi, Cái cảm giác khoan khoái tức thời này giá như có thể rửa trôi mãi mãi mọi suy tư hiện giờ thì dù có phải hút cả bao thuốc một lúc tôi cũng chấp nhận.Tự nhìn lại bản thân, tôi nhớ về quá khứ của chính mình. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện, câu chuyện về cuộc đời tôi, có thể có một số chi tiết không chính xác do trí nhớ tôi đã kém đi nhiều.


Trước kia, tôi đã từng là một người cực kỳ nổi tiếng và thành đạt. Rất nhiều bạn bè bao quanh tôi khiến tôi luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý. Họ tìm đến tôi để chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn như những người bạn chân thành nhất. Cũng nhờ có tôi mà chính nhiều người bạn từ không quen biết lại kết bạn với nhau, rồi từ đó mà trở thành một nhóm bạn tri kỷ.Chúng tôi tự hào là những người bạn cùng có chung sở thích. Còn tôi cũng không hiểu sao tôi có được nhiều người bạn tốt đến như vậy. Phải chăng vì tôi TỐT ?Tôi không thể tự trả lời câu hỏi này, tôi chỉ biết tôi tự hào về chính mình. Dần dần, niềm vui của mọi người là niềm hạnh phúc và là mục đích sống của tôi. Đến giờ, tôi cũng không nhớ nổi tôi đã sống hạnh phúc như vậy bao lâu nữa.


Cuộc đời của ai tốt mấy cũng khôngthể hoàn hảo, tôi cũng không phải ngoại lệ. Tuy nhiên, dù trải qua bao lần gặp khó khăn trong cuộc sống, bao lần vấp ngã tưởng chừng không thể gượng dậy, bao lần nghĩ rằng sẽ phải bắt đầu lại từ đầu, với sức mạnh của tình bạn, chúng tôi cũng đã cùng nhau vượt qua tất cả và thậm chí càng trưởng thành hơn, chín chắn hơn, bản thân ngày càng hoàn thiện hơn.


Nhưng rồi, một ngày kia, điều gì đếncũng phải đến, tai ương bất ngờ liên tiếp ập đến với tôi. Những người bạn thân nhất của tôi bắt đầu bất đồng quan điểm. Một sự mất bình tĩnh nhỏ đã dẫn đến hiệu ứng đôminô kéo rất nhiều người vào cuộc. Không thể hiểu được tại sao dường như mọi mâu thuẫn, mọi ý kiến trái chiều dù là nhỏ nhất sau từng ấy năm được thổi phồng lên và quan trọng hóa đến mức chính tôi cũng không thể tưởng tượng nổi.Có lẽ không có cuộc vui nào kéo dài mãi, một sai lầm cá nhân nhỏ cũng đã dẫn đến sự sụp đổ của cả một tập thể gắn kết keo sơn tưởng chừng không bao giờ tách rời.Thiết nghĩ không thể đứng nhìn những người bạn đáng quý của mình tranh cãi,không thể để tình bạn bền chặt bao năm của nhóm bạn chia lìa, tôi ra sức can ngăn, hòa giải. Thế nhưng, tồi tệ thay, đau đớn thay, những cố gắng của tôi đã phản tác dụng. Những người bạn đó quay sang tôi. Họ chỉ trích tôi, họ nói rằng tôi đã hết thời và không còn là chỗ dựa vững chãi, là người mang đến niềm vui cho mọi người nữa. Họ cho rằng tình bạn đã kéo dài quá lâu rồi, đã đến lúc nhóm bạn tách rời, ai đi đường người nấy. Tôi càng ra sức bào chữa thì lại càng đổ thêm dầu vào lửa, và thế là cuối cùng điều tôi lo sợ nhất cũng đã đến: chúng tôi CHIA TAY. Tôi không thể nhớ nổi cái ngày hôm đó nữa vì đó là ngày đen tối nhất trong cuộc đời tôi. Cũng giống như việc tôi có nhiều bạn, tôi không thể giải thích nổi việc tôi nhanh chóng mất hết bạn như thế này. Phải chăng đúng như họ nói: Tôi đã HẾT THỜI ? Tôi sẽ chưa vội trả lời câu hỏi đó tại đây.


Quá buồn khi mục đích sống của mình đã lụi tàn, tôi cứ đi vu vơ ngoài đường mà tự kiểm điểm bản thân. Ông trời quả là bất công, tai họa vẫn chưa kết thúc đối với tôi. Trong lúc suy nghĩ mông lung, tôi đã gặp TAI NẠN. Tai nạn này đã hủy hoại tôi hoàn toàn. Gãy rất nhiều xương và chấn thương sọ não, tôi nhiều lúc nghĩ rằng tôi đã CHẾT. Cuộc đời này lắm nghịch lý thật, tôi được ban cho mọi thứ để rồi bị cướp đi mọi thứ một cách chóng vánh. Tâm hồn vừa phải chịu đau đớn tột cùng khi những người bạn thânquay lưng với mình thì giờ đây thể xác cũng chịu chung số phận. Tôi chẳng còn lại gì, cuộc đời tôi phải chăng sẽ kết thúc ở đây ? Nhưng lần này, tôi đã có câu trả lời. Đó là KHÔNG.


Hóa ra tôi vẫn chưa mất tất cả như tôi từng nghĩ. Phép nhiệm màu đã tới, một số người bạn của tôi đã TRỞ LẠI. Ôi,ông trời ơi, ông cũng thật biết đùa quá mà. Những người bạn tuyệt vời này là những người tôi không ngờ đến, dù họ có những phẩm chất không hề thua kém ai nhưng đa số họ là những người bạn tôi mới quen, thật sự là quá non trẻ khi so sánh vớinhững người đã rời bỏ tôi. Lớp người cũ ra đi để cho lớp người mới thay thế, âu cũng là quy luật tất yếu của tự nhiên. Ủa, nhưng tôi quan tâm điều đó làm gì nhỉ? Điều tôi nên nghĩ là biết ơn họ lắm lắm chứ. Họ gắn bó với tôi chưa lâu nhưng họ mới chính là những người ở đây, trong lúc tôi cần họ nhất. Tôi không biết phải cảm ơn họ ra sao nữa. Họ là những người sinh ra tôi lần nữa, động viên tôi bình phục và đưa tôi trở lại cuộc sống. Đôi lúc, tôi vẫn thấy sự mệt mỏi ẩn hiện trên những khuôn mặt thiên thần ấy, nhưng họ không bao giờ bỏ cuộc cho đến khi  tôi lại được đứng trên đôi chân của chính mình. Cứ thế, cứ thế, hàng tháng trời sau, cuối cùng tôi đã bình phục, có thể bước những bước chập chững đầu tiên như khi còn là con nít. Tôi phải làm lại tất cả từ CON SỐ KHÔNG. Nhưng tôi không lo điều đó, được trở lại là mình đã là đòi hỏi quá nhiều rồi.


Với những người bạn mới, tôi quyết tâm trở lại trên con đường tìm kiếm huy hoàng nơi quá khứ. Tôi lại có thêm bạn,dù là ít ỏi nhưng cũng quá tốt cho một sự bắt đầu. Tưởng chừng mọi chuyện cứ êm đềm tiến triển như thế thì biến cố lại bắt đầu một lần nữa. Một số người bạn lâu năm nhất của tôi trở lại, nhưng không phải để giúp tôi, để kết bạn với tôi,mà để HỦY HOẠI tôi. Tôi không biết lý do, phải chăng họ muốn gây sự chú ý, muốnmọi người nhớ đến họ là những người đã từng đi đầu trong mọi việc, hay họ ghen tỵ với tôi và những người bạn mới, không muốn cho chúng tôi đạt được những gì mà họ đã có ? Tôi không trách họ, tôi chỉ trách chính mình đã quá già cỗi mà thôi. Cuộc đời tôi vô vàn những câu hỏi không có lời đáp, tôi không đủ giỏi đểgiải đáp những thắc mắc đó, những người có thể thì không ai khác ngoài các bạn tôi. Trận chiến lần thứ hai bắt đầu, một bên là những người bạn cũ rời bỏ tôi,một bên là những người bạn mới đã luôn sát cánh bên tôi. Đó là một cuộc chiến không đao không kiếm nhưng không thấy hồi kết, những người chịu thiệt hại chính là những người trong cuộc, mà nặng nề nhất chính là tôi. Nhận ra được giải pháp khả thi nhất để kế thúc cuộc chiến, nghe lời khuyên của những người bạn mới,tôi đã CHUYỂN NHÀ. Bởi lẽ rằng nếu tôi vẫn còn ở nơi cũ, gần với những người bạn cũ thì tôi sẽ không bao giờ được sống yên ổn thay vào đó là suốt ngày sống trong âu lo và sóng gió.


Quay lại với cái sân thượng nhỏ, tôi vẫn đang đứng trên nền của ngôi nhà cũ, ngôi nhà mà tôi đã gây dựng được từ tình cảm bạn bè suốt bấy lâu. Đây sẽ là ngày cuối cùng tôi đứng ở đây mà nhìn ra thếgiới, vì ngày mai thôi, tôi sẽ chuyển đến một nơi ở mới với những người bạn tuy mới mà cũ, tuy trẻ mà tốt. Tôi không chắc rồi sau đây cuộc sống của tôi sẽ về đâu, liệu rằng thời hoàng kim khi xưa có trở về với tôi. Nhưng, tôi chắc chắn một điều rằng, nơi nào có những người bạn tuyệt vời bên cạnh tôi, nơi đó là NHÀ của tôi.


Vứt điếu thuốc xuống sân và giẫm tắt,tôi bước trở lại vào trong nhà. Những cơn gió lạnh như cố gắng cản từng bước chân tôi. Quá khứ đã qua rồi thì cho nó qua đi, tương lai của tôi vẫn còn nằm phía trước, ở trong tay những người bạn trung thành.


TÔI LÀ AI ? Câu hỏi này tôi sẽ để dành cho bạn đọc.Tôi cá  là tất cả các bạn đều đã gặp tôi.Nếu các bạn biết được tôi là ai, các bạn sẽ hiểu câu chuyện của tôi kể về cái gì. Tạm biệt và hẹn gặp lại.